Tìm hiểu và phân tích Thăng Long thành hoài cổ của Bà Huyện Thanh Quan

Trước sự hoang tàn của kinh thành Thăng Long, Bà Huyện Thanh Quan đã viết “Thăng Long thành hoài cổ” để hiện nỗi xót xa, luyến tiếc với kinh thành Thăng Long khi xưa. Anh chị hãy tìm hiểu và phân tích Thăng Long thành hoài cổ của Bà Huyện Thanh Quan .

I. Dàn ý chi tiết cho đềphân tích Thăng Long thành hoài cổ 

1. Mở bài

Giới thiệu tác giả và bài thơ: Bà Huyện Thanh Quan là một nữ thi sĩ nổi tiếng của nền văn học trung đại Việt Nam, hồn thơ của bà mang những nét hồn hậu, đằm thắm mà không kém phần da diết, khắc khoải.

2. Thân bài

  • Cảm xúc của tác giả trước thực tại đầy biến động của xã hội lúc bấy giờ: Đó chính là lời trách móc, chỉ trích nhẹ nhàng và tế nhị của nhà thơ, trách sao tạo hóa lại vó thể vô tình gây ra sầu khổ cho con người như vậy.
  • Kí ức tươi đẹp về kinh thành Thăng Long ngày xưa: Xa xưa, nơi đây là mảnh đất đô hội nhộn nhịp, đông vui, xe ngựa rộn ràng qua lại, một cuộc sống phát triển, bình yên và độc lập. Nhưng hiện tại thật khiến người ta đau lòng
  • Sự tàn lụi, hoang tàn và u uất của kinh thành khi nhà thơ trở về: Lời thơ chính là sự tiếc thương của đất trời đối với sự ra đi của những kí ức tươi đẹp nơi kinh thành
  • Sự bất lực trước nỗi đau tang thương của những miền lí kí ức: Dòng nước hiện lên với sự trôi chảy, thay đổi, nhưng trong cái nhìn của nhà thơ chính dòng nước lại là nhân chứng của lịch sử, nhìn những thăng trầm của lịch sử dòng nước cũng chỉ biết “chau mày” bất lực, bất lực trước những tang thương
  • Nỗi niềm và tâm sự của nhà thơ trước sự thay đổi của kinh thành Thăng Long: Dù cho nghìn năm trôi qua, sự hoài cổ về kí ức tươi đẹp trong quá khứ sẽ còn mãi, dẫu cho thực tại có nhiều đổi thay thì kí ức về mảnh đất kinh đô ấy mãi mãi không bao giờ phai mờ

3. Kết bài

Ý nghĩa bài thơ: Có thể thấy, bài thơ “Thăng Long thành hoài cổ” của Bà Huyện Thanh Quan đã thể hiện một nỗi hoài niệm sâu sắc về những kí ức tươi đẹp trên mảnh đất Thăng Long linh thiêng

II. Bài tham khảo cho đề phân tích Thăng Long thành hoài cổ 

Bà Huyện Thanh Quan là một nữ thi sĩ nổi tiếng của nền văn học trung đại Việt Nam, hồn thơ của bà mang những nét hồn hậu, đằm thắm mà không kém phần da diết, khắc khoải. Bài thơ “Thăng Long thành hoài cổ” là một trong những tác phẩm tiêu biểu thể hiện nỗi xót xa, đau khổ của nhà thơ trước sự hoang tàn của kinh thành Thăng Long, đồng thời là sự hoài niệm về quá khứ tươi đẹp, huy hoàng của mảnh đất này.

Mở đầu bài thơ là cảm xúc của tác giả trước những thực trạng của xã hội, đời sống đầy biến động, qua đó nhà thơ muốn thể hiện mối quan ngại với những biến động ấy và tình yêu tha thiết với cuộc sống:

“Tạo hoa gây chi cuộc hí trường

Đến nay thấm thoắt mấy tinh sương”

“Tạo hóa” ở đây ý chỉ những thứ của tự nhiên, là cái vốn đã có, tồn tại một cách khách quan không phụ thuộc vào con người, dù con người có muốn tác động cũng không sao thay đổi được. “Hí trường” là nơi sân khấu diễn ra những trò mua vui cho người đời, nếu là những vở kịch diễn thì còn có thể thay đổi sắp đặt, nhưng đã là thực tế của cuộc sống thì chẳng thể nào thay đổi. Đó chính là lời trách móc, chỉ trích nhẹ nhàng và tế nhị của nhà thơ, trách sao tạo hóa lại vó thể vô tình gây ra sầu khổ cho con người như vậy. Thời gian không ngừng trôi đi, sự tuần hoàn ấy khiến cho cong người đã vô tình quên đi mà đến khi nhìn lại mới thấy bàng hoàng, xót xa. Trong kí ức của nhà thơ, Thăng Long là một mảnh đất vô cùng tươi đẹp với những hào quang sáng chói của lịch sử, nhưng đến khi quay lại thì hiện thực đã đổi thay, thời thế biến động, nhân dân đau khổ.

“Lối xưa xe ngựa hồn thu thảo

Nền cũ lâu đài bóng tịch dương”

tim-hieu-va-phan-tich-thang-long-thanh-hoai-co-cua-ba-huyen-thanh-quan
Tìm hiểu và phân tích Thăng Long thành hoài cổ của Bà Huyện Thanh Quan

Xa xưa, nơi đây là mảnh đất đô hội nhộn nhịp, đông vui, xe ngựa rộn ràng qua lại, một cuộc sống phát triển, bình yên và độc lập. Nhưng hiện tại thật khiến người ta đau lòng, “hồn thu thảo” ấy là ngọn cỏ tàn úa của mùa thu, không gian chia li,vĩnh biệt. Lời thơ chính là sự tiếc thương của đất trời đối với sự ra đi của những kí ức tươi đẹp nơi kinh thành. Mảnh đất ấy là nơi đóng đô của bao triều đại, nơi phát triển và sầm uất nhất cả nước, nhưng bây giờ lại u buồn khuất sau ánh tịch dương.

“Đã vẫn trơ gan cùng tuế nguyệt

Nước còn chau mặt với tang thương”

Sự thay đổi của cảnh vật không làm cho những viên đã di dời, đó vừa là sự kiên cường, vừa là nỗi buồn thương vô hạn. Dòng nước hiện lên với sự trôi chảy, thay đổi, nhưng trong cái nhìn của nhà thơ chính dòng nước lại là nhân chứng của lịch sử, nhìn những thăng trầm của lịch sử dòng nước cũng chỉ biết “chau mày” bất lực, bất lực trước những tang thương.

“Nghìn năm gương cũ soi kim cổ

Cảnh đầy người đây luống đoạn trường”

Hai câu thơ cuối bài đã bộc lộ một các trực tiếp nỗi niềm và tâm sự của nhà Bà Huyện Thanh Quan trước sự đổi thay và trôi chảy vô tình đó. Dù cho nghìn năm trôi qua, sự hoài cổ về kí ức tươi đẹp trong quá khứ sẽ còn mãi, dẫu cho thực tại có nhiều đổi thay thì kí ức về mảnh đất kinh đô ấy mãi mãi không bao giờ phai mờ. Nếu tồn tài dưới dạng vật chất thfi có thể mất đi, nhưng đã sống trong tâm thức của con người thì sẽ mãi mãi còn nguyên vẹn, không thể xóa nhòa. Tuy tác giả vẫn luôn khẳng định sự bền vững của quá khứ tươi đẹp nhưng trước hiện thực có quá nhiều đổi thay, biến động, nhà thơ không tránh khỏi những cảm giác đau đớn, tang thương đối với mảnh đất kinh thành Thăng Long.

Có thể thấy, bài thơ “Thăng Long thành hoài cổ” của Bà Huyện Thanh Quan đã thể hiện một nỗi hoài niệm sâu sắc về những kí ức tươi đẹp trên mảnh đất Thăng Long linh thiêng. Bên cạnh đó còn là sự đau xót trước hiện thực xã hội đầy biến động, đổi thay. Bài thơ đã bộc lộ được tình cảm tha thiết của nhà thơ đối với đất nước, luôn theo sát từng bước đi của lịch sử.

News Reporter

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *